2am. Viết cho người yêu cũ…

Đã hơn 2 năm kể từ ngày chúng ta chọn những ngả đường khác nhau.

Em thì đã yên bề gia thất.

Còn anh vẫn là chú sư tử hoang đầy tham vọng.

Gần 5 năm trước, anh đi du học để lại mình em giữa Hà Nội rộng lớn, anh nói đợi anh nhé – chỉ hai năm thôi…

Hai năm rưỡi, anh nói không biết khi nào về, em đành buông tay.

Năm ngoái anh về nước, cả anh và em đều mỗi người có một hạnh phúc riêng. Dù từng rất giận anh nhưng cuối cùng em vẫn thực lòng mong anh hạnh phúc và nghĩ rằng không phải là em mà chính cô ấy từ nay về sau mới là nơi để anh trở về sau mỗi ngày dài mệt mỏi.

Vậy mà giờ em nghe tin anh đã lại đi rồi. Lại bỏ lại cô ấy với lời hứa hai năm… Hai năm của anh dài lắm, anh biết không? Bỗng thấy thương cô bé ấy, bỗng thấy kí ức ngày xưa dội về. Dù em biết anh  có tham vọng lớn, tới mức đất nước nhỏ bé này không đủ để anh vùng vẫy, nhưng cách anh gieo thương và đau cho các cô gái thật tàn nhẫn đó anh.

Viết cho một đêm dài mất ngủ. Không hi vọng anh sẽ đọc được vì có lẽ anh đã quên em cùng cuốn nhật kí này từ rất lâu rồi.

Chúc anh hạnh phúc với con đường đã chọn.

Mong rằng em sẽ là cô người yêu cũ duy nhất của anh ☺️

Advertisements

Mối tình đầu và mối tình cuối

… Là hai thứ *ám ảnh* nhất trong cuộc đời mỗi người con gái phải không?

Khá lâu rồi mới quay lại viết lách, vì thời gian vừa qua mình bận rộn với công việc mới mà thực sự cv này đã thay đổi con người mình quá nhiều 😥 Nhưng không sao, cứ coi như đây là sự thay đổi tích cực đi ^^ Hai tháng qua mình chín chắn hơn nhiều, suy nghĩ cũng có phần thay đổi, cách nhìn nhận con người cũng khác. Mà mỗi tội mình trở nên hơi ngược đời: Phụ nữ ai cũng muốn mình trông trẻ trung hơn, còn mình thì lại mong nhìn già dặn hơn mỗi ngày :(( Gặp ai cũng bảo mình trẻ quá, nhìn không giống hai mấy tuổi chút nào, đôi khi mình còn cảm giác chính vì cái bản mặt non choẹt của mình mà bị khách hàng bắt nạt nữa T^T

Quay lại với cái title giật gân hơn cả báo lá cải: Thực ra công việc của mình khiến mình phải *làm quen lại từ đầu* với những người đã từng quen từ rất lâu rồi nhưng không còn qua lại nói chuyện nữa, gần như là người lạ nhưng cũng không phải xa lạ hoàn toàn (đó mới thật sự tệ). Và tuần vừa rồi mình gặp lại *mối tình đầu*.

Nói là *mối tình đầu* không biết có hơi quá không,  nhưng đó là cậu bạn hồi cấp 2 mình thích (và mình tin rằng hồi đó bạn ấy cũng thích mình – thật :))) Và “mối tình đầu” hồi cấp 2 cách đây hơn chục năm ấy mà, ngoài việc ngồi trong lớp bất chợt quay sang nhìn người đó rồi vô tình hai ánh mắt gặp nhau và cả hai cùng mỉm cười thật xao xuyến ấy, thì làm gì có gì nữa đâu :))))))) đến một cuộc nói chuyện hẳn hoi cũng không có, nói gì đến một cái nắm tay hay bất kì điều ngọt ngào gì khác (phục các em cấp 2 bây giờ thật đấy >.<)

Nhưng hồi ấy có một kỉ niệm mình không bao giờ quên: Hôm cô giáo trả bài kiểm tra văn thi học kì năm lớp 7, mình nhận điểm thấp hơn kì vọng (hình như là 7 hay 7.5 gì đó :))) ôi đừng cười, văn là môn tủ của mình hồi đó nên kì vọng cao lắm :)))))))))) Mình ấm ức ngồi nhìn trân trân cái bài kiểm tra đó và nước mắt cứ thế thi nhau lăn xuống má, bạn ấy đi qua, gạt tay lau nước mắt cho mình rồi lẳng lặng đi về cuối lớp, như chưa có chuyện gì xảy ra ❤ lúc đó mình còn chưa kịp ngước lên nhìn, nhưng mình biết chắc chắn là bạn ấy, 100%.

Nhưng cũng như bao *tình yêu bọ xít* khác, những rung động nhẹ nhàng tuổi mới lớn cũng qua đi vì những lời ngọt ngào chưa bao giờ có cơ hội được nói ra, vì nhiều chuyện không hay xảy đến và bạn ấy xa rời mình theo cách mình không mong muốn nhất.

Mình vẫn là học sinh ngoan đứng top đầu lớp, vẫn là học trò cưng của các thầy cô.

Bạn ấy vẫn luôn đứng đầu lớp tính từ dưới lên, và càng ngày càng lún sâu vào những vũng chàm từ các đàn anh đi trước.

Mình lên lớp 8, bạn ấy ở lại lớp 7. Mình lên lớp 9, bạn ấy lớp 8. Bạn ấy hơn mình 1 tuổi.

Mình vào cấp 3, học lớp chọn, quen nhiều bạn mới, gặp *mối tình đầu thực sự*, 5 năm, và giờ gặp *Mối Tình Cuối*.

Mối Tình Cuối bảo, em chuẩn bị tinh thần nhé, tháng 10 anh cầu hôn.

Thời gian như chó chạy ngoài đồng, chớp mắt đã tháng 8 rồi. Hôm nay Mối Tình Cuối nhắc lại chuyện đó, em còn nhớ hay em đã quên? Tất nhiên là em nhớ rồi, nhưng tự nhiên mọi thứ diễn ra nhanh quá, những cảm xúc từ trước tới giờ ùa về, em nhớ lại những ngày mình bên nhau, và bất chợt em nghĩ đến bạn “Mối Tình Đầu” năm lớp 7. À, không phải vì em có điều gì vương vấn đâu nhé, chỉ vì phải chăng trước khi theo Chàng lên xe hoa, trong đầu bất cứ đứa con gái nào cũng tua lại những đoạn phim về những mối tình mà cô ấy từng trải qua, những cảm xúc những rung động những xao xuyến đã hằn vết trong trái tim?

Và em chợt tự hỏi, liệu em đã sẵn sàng chưa?

Bắt đầu một cuộc sống khác hoàn toàn với cuộc sống mà em đã quen suốt hai mấy năm sống trên mảnh đất này, liệu em đã sẵn sàng từ bỏ để về sống bên một người đàn ông mà em gặp cách đây hơn một năm không? Và liệu cuộc sống đó có tốt hơn cuộc sống của em bây giờ không? Liệu một trong hai ta có thay đổi không? Liệu hôn nhân có phải mồ chôn của tình yêu như các mẹ các chị đã lập gia đình vẫn nói hay không?

Này, em đã sẵn sàng để nói “Yes, I do” chưa?

Này người xa lạ

Người muốn đi, em không dám giữ, Người muốn về, em không thể không đón nhận, nhưng Người đừng chỉ tìm đến em những lúc cô đơn còn khi có những thứ hay ho hấp dẫn thì Người lại ném em vào quên lãng.
They say someone’s trash is another man’s treasure… – “Thứ người này không cần nữa đôi khi lại là kho báu với người khác”. Nếu Người không còn cần em thì sẽ có ai đó thay Người yêu thương và chăm sóc cho em. Nhưng xin Người đừng gào lên rằng: Tôi yêu cô ấy, tôi đã chăm sóc cho cô ấy từng đó thời gian mà xa mặt cách lòng giờ cô ấy bỏ tôi theo người khác!!! Người có biết thiên hạ nhìn vào tôi và mỉa mai xỉa xói tôi rằng bỏ người yêu 5 năm theo một người mới quen 5 tháng; trong khi họ không hề biết mặt trái của câu chuyện, rằng Người đã bỏ bê không thèm nhìn ngó đến tôi sống sao trong bao lâu không?
Nếu không có Anh ấy đến và kéo tôi ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cái mối quan hệ chết tiệt đó, có lẽ giờ tôi vẫn đang ôm gối đắp chăn mà mong ngóng Người trở về. 1 năm, 1 năm 3 tháng, 1 năm rưỡi, rồi 2 năm, 2 năm 3 tháng, Người vẫn đang cách tôi cả ngàn cây số, vậy Người muốn tôi cô đơn cả đời chờ đợi Người trong khi tôi chỉ là phương án dự phòng của Người sao? Tôi đã nghĩ mình ích kỉ, nhưng Người còn ích kỉ hơn tôi.
Tôi cũng đã nghĩ rằng Tôi có lỗi với Người, suốt nửa năm qua dù tôi bên Anh ấy nhưng vẫn không thể thoát khỏi những suy nghĩ về Người, vì tôi đã không thể giữ lời hứa đợi Người về bên Tôi. Nhưng giờ tôi đã thực sự thoát khỏi cơn ác mộng ấy rồi.
Chúng ta, từ đây chính thức không còn là gì của nhau. 6 năm trước chúng ta là người xa lạ, rồi thành đôi bạn-cùng-bàn, tôi vẫn nhớ chuyện hồi ấy Người ghét tôi đến thế nào vì tôi và Người tính nết quá trái ngược nhau. Tôi cũng vẫn nhớ rõ như in hình ảnh lần đầu tiên tôi nhìn thấy Người khi bước vào buổi đầu tiên của cấp ba, tại phòng học ấy. C1 đó, Người nhớ chăng?
Từ người xa lạ, thành bạn bè, rồi người yêu, rồi giờ lại thành người xa lạ. Tình yêu đã khiến chúng ta không thể tách rời nhưng cũng sẽ khiến chúng ta thành những kẻ vô tình lướt qua nhau mà không nhìn mặt nhau. Những người xa lạ, nhưng lại không thể quên nhau trong suốt quãng đời còn lại.

ừ thì…

Yêu thương chờ lâu là yêu thương phai màu
Yêu thương gì đâu chỉ toàn thấy lưng nhau…

32032_5_centimeters_per_second_makoto_shinkai

Đây sẽ là lần cuối cùng mình viết về chuyện này… Không thể hiểu được vì sao mình vẫn ko thể quên dc người cũ cho dù đang rất yêu người yêu hiện tại của mình. Mọi thứ có lẽ nên đổ lỗi cho thời điểm và số phận…

http://www.phimmoi.net/phim/khi-bo-gap-me-1-980/tap-16.html

http://chiasenhac.com/mp3/vietnam/v-rap-hiphop/u-thi~gizmo-vilo~1281175.html