Tựa lưng vào tường, và khóc – Thơ Nguyễn Phong Việt

Hãy tựa lưng vào tường, mà khóc

hãy để những giọt nước mắt có thể rơi theo chiều thẳng đứng

sẽ bớt xót xa…

Không một cuộc đời nào không được tắm gội bằng những đau đớn từng ngày qua

Để những ước mơ biết mình chưa bao giờ là đơn giản

để những bước chân không còn hoài nghi về một quãng đời bỏng rát

để những than van hết thấy mình trong dòng nước mát

để những cô đơn còn nhiều hơn không chỉ là một vốc cát

đã bao lần cố gắng nắm chặt tay…

Tựa lưng vào tưởng, và khóc, như một ngọn cây

trút lá xuống sau những ngày giông bão

cứ rơi xuống mặc kệ bình yên hay huyên náo

như một lần giặt đời mình trên vai áo

bằng nước mắt của mình…

Tựa lung vào tưởng, để ngồi hay đứng lên

cho trái tim mình tìm thấy bên ngoài một điểm tựa

cuộc đời rốt cuộc có khi chỉ là một cánh cửa

mình đã mở ra, đã bước vào, đã không thể trở về được nữa

đã một lần chọn lựa

và may mắn là mình đã sai!

Nếu như cuộc đời này là suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai…

Khi hằng đêm nhìn thấy đời mình trôi đi trong thinh lặng

khi hằng đêm nhìn thấy đời mình cứ đi tìm những giới hạn

khi hằng đêm nhìn thấy đời mình yên vui lúc nửa đêm về sáng

khi hằng đêm nhìn thấy đời mình bình yên theo cách mình mong muốn nhất

khi hằng đêm nhìn thấy đời mình bỏ đi mất

để không còn là mình thức dậy buổi sớm mai…

Đừng bao giờ ước giá như mình biết từ chối những đắng cay

vì sẽ không bao giờ có cơ hội trở thành mình của một ngày khác

sẽ không bao giờ có cơ hội hiểu giá trị của nước mắt

sẽ không bao giờ biết cảm ơn mình – lời cám ơn đã dành cho trăm ngàn người khác

sẽ không bao giờ…

Hãy tựa lưng vào tưởng, và khóc

như một bầu trời vẫn tựa vào cơn mưa…

5 centimeters per second

Buồn đến chết mất!

Nếu ai đó có ý định tìm một viên thuốc giảm đau cho trái tim hoặc một viên an thần thì tốt nhất hãy tránh xa 5cm/s bởi sau khi xem xong chắc chắn sẽ cảm thấy đầu óc mình đang lơ lửng trên mây với tốc độ 5cm/s. Chắc chắn.

Ảnh: internet

Ảnh: internet

Xuyên suốt từ đầu đến cuối phim là không khí hồi hộp chờ đợi, một cảm giác không chắc chắn đến khó tả, và cái kết đột ngột đến hụt hẫng của 5cm/s lại càng khiến cho sự chờ đợi bị lắng đọng lại. 5cm/s được bao phủ bởi một nỗi buồn da diết, một sự cô đơn  đến lạnh lẽo dù mở đầu cũng như kết thúc phim là cảnh những cánh hoa anh đào rực rỡ một cách dịu dàng cuốn theo gió. Nhưng cũng như phần lớn các cảnh quay trong phim, dù bộ phim kéo dài hơn một giờ nhưng hầu hết là cảnh các nhân vật cô đơn với những suy nghĩ nội tâm của mỗi người, rất ít những cảnh họ ngồi cạnh nhau và trò chuyện, nếu có chăng cũng chỉ là một ánh mắt, một đoạn hội thoại ngắn ngủi. Người xem như bị cuốn theo những dòng cảm xúc của nhân vật và tiếng piano buồn đến mức nước mắt rơi lúc nào cũng không biết nữa… Một bộ phim với cốt truyện không rõ ràng, không hoàn toàn liền mạch, nhưng theo ý kiến chủ quan của mình, chính điều đó lại càng khiến 5cm/s thành công hơn trong việc gieo rắc nỗi buồn và sự suy tư trong lòng mỗi khán giả, bởi rõ ràng, sợi dây vô hình gắn kết số phận của những con người không bao giờ là mãi mãi, nếu bản thân người đó không cố gắng và nỗ lực hết sức để giữ lấy nửa kia của mình; hay nói cách khác, việc họ có lại tìm thấy nhau giữa cuộc sống bộn bề bao gánh nặng là điều hoàn toàn không thể nói trước. Xa mặt cách lòng, phải chăng là điều đã xảy ra với Tohno? Hay Akari? Khán giả không biết. Bản thân Tohno hay Akari cũng không biết. Họ cứ thế bị cuốn theo vòng quay bất tận của cuộc sống, của những lo toan, giống như những cánh hoa anh đào bị cuốn theo gió. Và đến một ngày, họ chợt nhớ, chợt nhận ra, rồi lại để bị cuốn đi…

It’s funny how some distance makes everything seem small…

When you’re gone, I never imagine that you will not come back. But now I do. Day by day, the future of you and me, together, is fading, little by little. I wonder if you will not love me anymore, if you put your future, your dream, your career above me…and if you let me down..? Tell me you will never ever leave me, tell me that we will be together, tell me you will not forget me, tell me you still love me like the first time… Can you do that? I doubt. I’m sorry, my faith in you is fading.

People said, when you’re gone, if we break up, it’s must because of me. It is me not be able to wait for you anymore. It is me finding someone else when you’d still love me. It’s all me. But maybe they’re wrong. Now I doubt that it is you, who leave me alone in this place, it is you who find someone else, it is you who do not love me anymore…

Don’t you realize that the distance between us is farther?  I’m sitting here, listening to your future plan, I know that, if you choose to stay, I have no chance to be with you, we are torn apart. You and me, in the different worlds, say different issues, to different people, and in different rank. But I can’t blame on you, it’s not your fault, if I were you, I would do the same. That’s such a good chance, if you choose that, I will understand, without saying a word, it’s good for you, for your future, for your family too.

We are our first love, but the first love is meant to be.

gonna to my crosroads of my life

I’m gonna graduate in a year and then I have to choose which way to go next, try to apply in a hotel or a tourism agency (my major is Hotel and Tourism in Vietnam University of Commerce) or open a store in my hometown ( a traditional porcelain ceramics village), or try to chasing my dream: working in a famous bakery, or simply just marry a rich husband and then do what I want… The last choice seems to be the best =)) Sometimes I don’ think I can do anything: try selling some cupcakes I’ve made make me feel I’m a loser; try becoming a casual staff at hotel, make me so stress; try becoming a guide in a park, make me really upset and tired and stress more than ever. I’m not good in business, also in doing whatever stupid things they asked me to do, so I think if I have to choose, I better choose to open a pottery store by my own, try to learn my mom experience in business, using my advantage such as having a good place to open a store, having a great mom full of experience in this business, having a good taste in aesthetic… except: I don’t have much relationship in there; I’m just well in listening not speaking and persuading people; I’m not good at controlling money; I’m too believe in people; I don’t dare to venture but venture is the most important in business…

Well well well just keep going. We will find out what’s happen when it happen :v

Ảnh

Summer is cominggggggggggggggggggg

Summer is cominggggggggggggggggggg

I don’t know how much I like summer, until my mom buy 5kg Mulberry for me =)
Maybe you’re wondering why there are some dried-starfishes beside the box of mulberry in my photo: Whenever feeling a summer wind, I immediately imagine I’m lying in a beach with a mulberry mojito, feeling the interfusion of the sour and sweet flavor of Mulberry, and the salty savor of sea. I love them. I love Summer

Đám cưới, phải chẳng không còn là một ngày kỉ niệm thiêng liêng..

…mà là một dịp để khiến một vài khách mời đau đầu, stress, mệt mỏi vì phải lựa chọn giữa đi và không đi, vì nhiều lý do: hoặc là không đủ thân thiết để đến đám cưới một cách tự nhiên và vui vẻ nhất, hoặc là…điều kiện không cho phép – khi mà chưa kiếm ra tiền nhưng bạn bè cứ cưới ầm ầm, hoặc là kiếm ra tiền nhưng tiền lương 1 tháng không đủ đi vài cái đám cưới trong *tháng đẹp* đó; còn một số người khác thì lại đau đầu vì không biết nên mặc váy có tay lịch sự hay váy không tay sexy, nên đi giày búp bê điệu đà nữ tính hay cao gót sang trọng quyến rũ, thậm chí có người phải stress vì không biết làm kiểu tóc nào cho phù hợp với đám cưới, trong khi chính cô dâu mới là người nên đau đầu về vấn đề đó :”<

Nhìn đi nhìn lại những đám cưới đã và đang diễn ra, mình bỗng tự hỏi liệu rằng đám cưới có còn là “bữa cơm thân mật” như trên mọi thiệp cưới vẫn ghi hay không, khi mà “bữa cơm thân mật đấy gồm cả trăm mâm cỗ, vài trăm khách mời, và phần lớn trong số đó là bạn của bố mẹ, hàng xóm, họ hàng (xa tít mù tắp) mà đến bản thân cô dâu – nhân vật chính trong ngày cưới, cũng không biết ai là ai!

Mình cũng tự hỏi đám cưới liệu có phải là một dịp vui vẻ cho tất cả mọi người, cả chủ nhà lẫn khách mời hay không, khi mà bố mẹ thì tất bật đi xem ngày, chọn giờ, lên kế hoạch làm cỗ, cô dâu chú rể cũng tất bật lo chụp ảnh cưới, đi mời cưới, còn người được mời thì cũng đau đầu với việc đám cưới này nên “trả nợ” bao nhiêu, hay không đi thì người ta có trách mình không, blah blah…

Không biết sau này nếu mình cưới mình có làm y như những j mình đang trách họ không đây ==” Thật sự mình chỉ muốn một đám cưới nhỏ với những bạn bè, họ hàng và hàng xóm THÂN THIẾT, một đám cưới nhỏ đủ khiến mình thấy ấm áp trong ngày cưới của CHÍNH MÌNH chứ không bị stress đè ngập đầu :”<

ảnh: Internet

ảnh: Internet

Ngày mưa…

Đến giờ vẫn thấy buồn thúi ruột, Mất hết cả niềm tin vào bản thân, mất luôn cả cảm giác yên bình mỗi khi lọ mọ trong bếp với những bột, bơ, đường, trứng… Đến giờ nó vẫn không hiểu, là nó dở thật hay là người khác không hiểu nó. Chắc tại nó dở thật, ai cũng biết nó vụng về mà. Cho đến bây giờ, những cảm xúc của nó khi thành quả nó vất vả làm ra bị chê bai, vẫn như những gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt nó mỗi khi nghĩ tới. Có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ quên được mất. Nó biết rằng con đường nó chọn nhiều chông gai, và nó đã tự nhủ bản thân sẽ vượt qua tất cả, nó sống chỉ vì bản thân thôi, nhưng sao những thử thách đến với nó càng ngày càng quá sức chịu đựng. Đã có nhiều lúc nó nghĩ tới chuyện thanh lý tất cả những thứ mà nó yêu lắm, cái lò nướng nó đã tự mua bằng tháng lương đầu tiên, những cái khuôn bánh nó hạnh phúc vô cùng khi đi mua cùng con bạn thân, hay những thứ đồ khác mà nó vui sướng cực độ mỗi khi được ex đưa đi mua… Tất cả những thứ đó nó tưởng rằng sẽ gắn bó với nó cả đời, vậy mà nó đã nghĩ tới chuyện đem bán, hay đem cho. Nó mất hết niềm tin và động lực để tiếp tục gắn bó với niềm đam mê nó đã và đang theo đuổi. Chẳng còn ai ở bên nó để động viên nữa. Chẳng còn ai an ủi nó với những lời ngọt ngào về những cái bánh cháy, hay hỏng, hay không ngon mà nó làm ra… Sao nó lại buồn đến thế này, là quyết định của nó mà..?

Ảnh